Sân Cỏ Bất An: Gianni Infantino và Giai Điệu Lạc Nhịp Của Quyền Lực FIFA

July 28, 2026
3 min read

Gianni Infantino đang đối mặt cuộc khủng hoảng niềm tin tại FIFA. Bài viết phân tích các cáo buộc, mối quan hệ chính trị và phản ứng gay gắt, đặt câu hỏi về tương lai của bóng đá toàn cầu.

Bóng Đá và Tiếng Vọng Của Lịch Sử

Bóng đá, môn thể thao vua, đã vượt ra khỏi giới hạn sân cỏ để trở thành một biểu tượng của sự đoàn kết và cảm xúc. FIFA, tổ chức được thành lập tại Paris vào năm 1904, ra đời với sứ mệnh cao cả là giám sát và phát triển bóng đá toàn cầu, đỉnh cao là việc tổ chức World Cup từ năm 1930. Tuy nhiên, lịch sử của FIFA không phải lúc nào cũng trong sạch. Bóng ma của những bê bối, đặc biệt là vụ tham nhũng chấn động năm 2015 khiến cựu Chủ tịch Sepp Blatter phải từ chức và bị cấm hoạt động thể thao, vẫn còn ám ảnh tổ chức này. Giờ đây, dưới thời Gianni Infantino, những tiếng vọng của quá khứ lại vang lên, đặt ra câu hỏi về sự minh bạch và liêm chính. Chính Sepp Blatter, người từng bị "truất ngôi" vì các cáo buộc tham nhũng, đã lên tiếng chỉ trích gay gắt người kế nhiệm. Ông khẳng định: "Thẻ đỏ không bị hủy bỏ bởi các cuộc điện thoại chính trị. Chúng bị hủy bỏ bởi luật lệ, bằng chứng và các cơ quan độc lập." Phát biểu này không chỉ nhắm vào những quyết định gây tranh cãi dưới thời Infantino, mà còn cảnh báo: "Bóng đá không bao giờ được trở thành sân chơi cho quyền lực chính trị." Sự phẫn nộ của Blatter, dù có phần mỉa mai khi xuất phát từ chính người từng vướng vòng lao lý, lại càng nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại, khi niềm tin vào FIFA đang bị xói mòn một cách đáng báo động.

Chủ tịch La Liga Javier Tebas phát biểu, người đã thẳng thắn chỉ trích những hành động của Gianni Infantino.

Từ 'Ghế Nóng' Đến Bàn Đàm Phán Chính Trị

Kể từ khi tiếp quản "ghế nóng" từ Sepp Blatter vào năm 2016 với cam kết khôi phục danh dự cho FIFA, Gianni Infantino đã nhanh chóng tạo dựng mạng lưới quan hệ chính trị rộng khắp. Tuy nhiên, chính những mối quan hệ này lại đẩy ông vào tâm điểm của làn sóng chỉ trích và điều tra. Mối liên hệ mật thiết giữa Infantino và cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump là một ví dụ điển hình, khi các đảng viên Dân chủ tại Quốc hội Hoa Kỳ đã chính thức xác nhận cuộc điều tra về "bằng chứng ngày càng tăng về tham nhũng tiềm tàng và khả năng quid pro quo giữa FIFA và chính quyền Trump." Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ đã triệu tập Infantino để làm rõ những cáo buộc về "chiến dịch dai dẳng của FIFA nhằm tìm kiếm sự ưu ái đặc biệt từ Tổng thống Trump," bao gồm cả việc "bác bỏ các vụ án tham nhũng cấp cao liên quan đến hàng trăm triệu đô la." Những ví dụ như việc FIFA trao "Giải thưởng Hòa bình FIFA" "giả dối một cách hài hước" cho Trump vào cuối năm 2025, hay việc thuê văn phòng tại Trump Tower, được xem là động thái nhằm "thuyết phục Tổng thống Trump đưa ra các quyết định có lợi cho FIFA." Trước những lùm xùm này, Chủ tịch La Liga Javier Tebas đã thẳng thắn chỉ trích thông điệp dài 15 trang của Infantino trên mạng xã hội, gọi đó là "thảm hại" và nhấn mạnh rằng "minh bạch, quản trị tốt và trách nhiệm giải trình không bao giờ là sự thù ghét; đó là một nghĩa vụ."

Khi Quyền Lực Gặp Gỡ Niềm Tin: Sự Phán Xét Từ Nội Bộ

Khi quyền lực của Chủ tịch FIFA Gianni Infantino ngày càng vươn xa vào lĩnh vực chính trị, niềm tin của người hâm mộ và các bên liên quan vào tính trung lập của bóng đá cũng dần bị xói mòn. Thay vì đối mặt với những câu hỏi về minh bạch, Infantino lại chọn cách phản ứng đầy phòng thủ. Thông điệp trên mạng xã hội của ông, gợi ý rằng những người "dành thời gian và năng lượng để ghét bỏ chúng tôi" nên "thiền định, cầu nguyện, hoặc xem một trận bóng đá," đã vấp phải sự phản đối gay gắt. Javier Tebas đã đáp trả rằng "các tổ chức mạnh mẽ không làm mất uy tín những người đặt câu hỏi; họ trả lời các câu hỏi." Sự phán xét không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính nội bộ. Cựu chủ tịch Sepp Blatter một lần nữa nhắc nhở về ranh giới đỏ: "Thẻ đỏ không bị hủy bỏ bởi các cuộc điện thoại chính trị. Chúng bị hủy bỏ bởi luật lệ, bằng chứng và các cơ quan độc lập." Phát biểu này ám chỉ đến những quyết định gây tranh cãi trong World Cup, như việc giá vé bị đẩy lên cao ngất ngưởng, hay việc án phạt thẻ đỏ của Folarin Balogun bị hủy bỏ sau một cuộc gọi được cho là từ Nhà Trắng. Những sự kiện này, cùng với cáo buộc FIFA tìm cách "can thiệp để miễn nhiệm các vụ án tham nhũng" liên quan đến hàng trăm triệu đô la, vẽ nên một bức tranh đáng lo ngại về một tổ chức đang đánh đổi nguyên tắc vì lợi ích chính trị và tài chính, khiến bóng đá mất đi vẻ đẹp vốn có.

Tương Lai Của Một FIFA Không Niềm Tin?

Với hàng loạt cáo buộc và chỉ trích từ các cựu lãnh đạo, quan chức bóng đá và giới chính trị, câu hỏi đặt ra là liệu Gianni Infantino có nên tiếp tục tại vị. Tuy nhiên, thực tế phũ phàng cho thấy ông vẫn nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ hệ thống, từ các liên đoàn thành viên – những người thường giữ im lặng trước các quyết định quan trọng, có lẽ để đổi lấy các khoản tài trợ lớn. Như một nhà quan sát đã nhận định, "nếu Infantino đang gây ra quá nhiều thiệt hại cho bóng đá, liệu ông ấy có nên ra đi? Theo tôi, có, tôi nghĩ thời gian của ông ấy đã hết. Tuy nhiên, ông ấy có sự hỗ trợ của hệ thống, của các liên đoàn, vậy thì không có gì nhiều để nói thêm, phải không?" Sự thiếu vắng một ứng cử viên đối lập đủ mạnh, hay sự "im lặng hoặc đồng lõa" của những người nhận thức rõ thiệt hại mà bóng đá đang phải gánh chịu, cho thấy một hệ thống đã "thối rữa từ gốc rễ." Trong bối cảnh đó, các đề xuất mở rộng World Cup lên 48 hay thậm chí 64 đội, dù được biện minh là để tăng doanh thu và cơ hội cho các nền bóng đá nhỏ, lại làm dấy lên lo ngại về chất lượng chuyên môn, lịch thi đấu dày đặc và áp lực tổ chức. Tương lai của FIFA, vì thế, đang đứng trước ngã ba đường. Liệu tổ chức này có thể vượt qua cuộc khủng hoảng niềm tin hiện tại để trở lại với giá trị cốt lõi, hay sẽ tiếp tục trượt dài trên con đường đánh đổi nguyên tắc vì quyền lực và lợi ích, để lại một di sản đầy tranh cãi cho thế hệ mai sau?

Related Articles

Next Article

Continue scrolling to read