USS Boise: Phía sau quyết định 'khai tử' tàu ngầm hạt nhân - Bài toán chi phí và chiến lược dưới đáy biển

April 14, 2026
2 min read

Vụ USS Boise bị loại biên hé lộ gánh nặng kinh tế của tàu ngầm hạt nhân. Phân tích quyết định đau lòng của Mỹ, bài toán chi phí khổng lồ và chiến lược hải quân hiện đại.

Phần thân tàu ngầm USS Boise nổi trên mặt nước, tượng trưng cho việc ngừng hoạt động và chi phí bảo trì.

Hồi kết của USS Boise: Khi hàng tỷ USD cũng không đủ giữ chân 'Người khổng lồ'

Tàu ngầm hạt nhân tấn công nhanh USS Boise (SSN-764) thuộc lớp Los Angeles, vốn được đưa vào biên chế Hải quân Mỹ năm 1992, đã trải qua một hành trình dài đầy gian truân trước khi đi đến hồi kết. Từ tháng 1/2015, chiến hạm này đã ngừng hoạt động, và đến năm 2017, nó bị tước chứng nhận khả năng lặn, chính thức trở thành một "người khổng lồ" bị mắc kẹt trên cạn. Quyết định loại biên USS Boise vào tháng 4/2026 của Hải quân Mỹ không phải là một sự lựa chọn dễ dàng, mà là hệ quả của một bài toán chi phí không thể chấp nhận. Dù đã chi khoảng 800 triệu USD cho dự án đại tu, chỉ 22% công việc được hoàn thành. Ước tính tổng chi phí để đưa Boise trở lại hoạt động lên tới 3 tỷ USD, một con số khổng lồ, tương đương 65% chi phí đóng mới một tàu ngầm lớp Virginia hiện đại, nhưng chỉ đổi lấy vài năm phục vụ ít ỏi. Như Bộ trưởng Hải quân Mỹ John Phelan đã nhận định, đến một lúc nào đó, việc "cắt lỗ và bước tiếp" trở thành lựa chọn duy nhất, dù đắng cay.

Tàu ngầm hạt nhân USS Boise trong thời kỳ hoạt động, minh họa cho sức mạnh và gánh nặng chi phí bảo trì.

Mặt trái của uy quyền: Chi phí bảo trì 'nuốt chửng' ngân sách hải quân

Câu chuyện của USS Boise không chỉ là một trường hợp cá biệt mà còn là minh chứng rõ nét cho gánh nặng chi phí bảo trì khổng lồ đang "nuốt chửng" ngân sách của Hải quân Mỹ. Việc duy trì một hạm đội tàu ngầm hạt nhân hiện đại đòi hỏi nguồn lực tài chính khổng lồ, vượt xa mức dự kiến ban đầu. Chi phí đại tu định kỳ (DSRA) cho các tàu ngầm lớp Los Angeles đã tăng vọt từ khoảng 20 triệu USD vào giữa những năm 1990 lên tới 50 triệu USD vào giữa những năm 2010. Trong một thập kỷ từ năm 2008 đến 2018, Hải quân đã phải chi hơn 1,5 tỷ USD chỉ riêng cho các chi phí hỗ trợ phát sinh do chậm trễ bảo trì. Ngân sách dành cho việc đóng tàu ngầm mới chiếm gần một nửa tổng quỹ đóng tàu của Hải quân, với khoảng 14,7 tỷ USD mỗi năm trong ba thập kỷ tới. Sự chậm trễ kéo dài trong bảo trì, chủ yếu do thiếu hụt năng lực xưởng đóng tàu, nhân lực và vấn đề chuỗi cung ứng, đã khiến một phần đáng kể hạm đội tàu ngầm tấn công bị đình trệ, giáng một đòn mạnh vào khả năng sẵn sàng chiến đấu.

Chiến lược 'cắt lỗ': Đánh đổi nào cho ưu thế dưới lòng đại dương?

Quyết định loại biên USS Boise, dù khó khăn, lại phản ánh một chiến lược "cắt lỗ" sắc bén của Hải quân Mỹ, nhằm tái định hướng nguồn lực quý giá cho những ưu tiên chiến lược cấp bách hơn. Thay vì đổ thêm 3 tỷ USD vào một con tàu chỉ có thể hoạt động thêm vài năm, Hải quân quyết định tái phân bổ lực lượng lao động tay nghề cao và nguồn vốn cho việc đẩy nhanh tiến độ bàn giao các tàu ngầm lớp VirginiaColumbia mới, đồng thời nâng cao khả năng sẵn sàng chiến đấu của hạm đội hiện có. Đây là một phần của sáng kiến lớn nhằm tối ưu hóa cấu trúc hạm đội, đảm bảo mỗi khoản đầu tư đều trực tiếp củng cố ưu thế tác chiến. Tỷ lệ chi phí-giá trị của việc đại tu Boise hoàn toàn không bền vững, khi nó tiêu tốn 65% chi phí đóng mới một tàu Virginia nhưng chỉ mang lại 20% tuổi thọ còn lại của Boise. Việc chuyển hướng nhân tài kỹ thuật và lao động lành nghề từ các dự án không hiệu quả sang các chương trình phát triển mới được xem là một nước đi khôn ngoan, một sự đánh đổi cần thiết để duy trì ưu thế dưới lòng đại dương trong dài hạn.

Tấm băng chìm của sức mạnh: Bài học đắt giá cho mọi cường quốc hải quân

Trường hợp của USS Boise là một "tấm băng chìm" của sức mạnh hải quân hiện đại, ẩn chứa những bài học đắt giá không chỉ cho Mỹ mà còn cho mọi cường quốc hải quân trên thế giới. Nó nhấn mạnh tầm quan trọng của một nền tảng công nghiệp vững mạnh, năng lực xưởng đóng tàu đầy đủ và lực lượng lao động lành nghề để duy trì một hạm đội tàu ngầm tinh nhuệ. Sự chậm trễ trong bảo trì không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng sẵn sàng hoạt động mà còn gây ra những chi phí bổ sung đáng kể, như Hải quân Mỹ đang nỗ lực cải thiện mô hình tài trợ, đặt mục tiêu có 90-95% vật liệu sẵn có trước khi đại tu vào năm tài chính 2026. Chi phí cao của công nghệ tác chiến dưới nước, từ vật liệu chuyên dụng, kỹ thuật phức tạp, bảo trì nghiêm ngặt, an ninh mạng đến đào tạo nhân sự, là một rào cản lớn. Ngay cả các quốc gia như Nga cũng phải đối mặt với thách thức tương tự trong việc tháo dỡ các tàu ngầm hạt nhân đã ngừng hoạt động do hạn chế về ngân sách và năng lực. Bài học từ Boise không chỉ là về tiền bạc, mà là về sự phức tạp ẩn sâu trong việc duy trì ưu thế chiến lược dưới đáy biển.

Related Articles

Next Article

Continue scrolling to read