🏷️ Trending Topics
Xuân Hinh: Tiếng Cười Ở Lại, Danh Vọng Bay Đi
Xuân Hinh không 'Vua hài', không nặng tiền bạc. Khám phá triết lý sống khiêm tốn, tình yêu nghệ thuật dân gian và cái duyên điện ảnh bất ngờ của 'hề chèo' ở tuổi 63.

'Vua hài' hay người gieo tiếng cười dân dã?
Trong làng giải trí Việt, NSƯT Xuân Hinh từ lâu đã được khán giả ưu ái gọi bằng danh xưng "vua hài đất Bắc". Thế nhưng, danh xưng ấy lại là một áp lực vô hình với người nghệ sĩ gạo cội. Tại sự kiện ra mắt phim Tết "Mùi phở", Xuân Hinh thẳng thắn chia sẻ rằng ông chưa bao giờ tự nhận mình là "vua hài". Ông thích được gọi đơn giản là nghệ sĩ, hoặc gần gũi hơn là "hề chèo Xuân Hinh" – một cách gọi mộc mạc, thể hiện đúng tinh thần của người nghệ sĩ dân gian mà ông luôn muốn hướng tới. Với Xuân Hinh, điều ông trân trọng nhất không phải là những mỹ từ hoa mỹ, mà là niềm vui giản dị được mang tiếng cười đến cho công chúng. Ông chỉ mong được nhìn nhận như một người gieo tiếng cười dân dã, một nghệ sĩ làm nghề bằng sự tử tế và tình yêu với khán giả, vượt lên trên mọi hào nhoáng của danh vọng. Sự khiêm tốn này cho thấy một Xuân Hinh luôn giữ vững giá trị cốt lõi của người nghệ sĩ, đặt tình yêu nghề và khán giả lên trên hết.

Triết lý 'không tiền, không danh': Sự an nhiên giữa đời nghệ sĩ
Nối tiếp sự khiêm tốn về danh xưng, Xuân Hinh còn bộc lộ một triết lý sống an nhiên, đặc biệt là quan điểm về tiền bạc. Ông từng có ý định nghỉ hưu ở tuổi 50 vì cho rằng "tiền kiếm cũng đến thế thôi", nhưng rồi lại tiếp tục cống hiến vì "nhớ nghề, nhớ khán giả". Với dự án điện ảnh "Mùi phở", Xuân Hinh không hề đặt nặng vấn đề cát-xê, thậm chí còn nói vui rằng đạo diễn "không trả nổi" nếu ông ra giá. Điều này thể hiện rõ ràng rằng ở tuổi xế chiều, động lực làm việc của ông không còn là thu nhập mà là cái tình, cái nghĩa với văn hóa dân tộc. Ông xem việc tham gia những dự án ý nghĩa là cách để "trả nợ đời, nợ nghề". Trong cuộc sống cá nhân, Xuân Hinh cũng giữ thái độ thoải mái, dung hòa sự khác biệt giữa các thế hệ trong gia đình. Ông chấp nhận "một mâm cơm 5 người ăn 5 khẩu vị khác nhau", miễn là mọi người tôn trọng nhau. Sự an nhiên này, kết hợp với tinh thần "Nguyễn Thị Găm" và "Hà Thị Chôn" thời trẻ, đã tạo nên một Xuân Hinh đủ đầy về tâm hồn và không bị ràng buộc bởi vật chất.

Duyên nợ với "Mùi phở" và năng lượng tuổi xế chiều
Dù đã ngoài 60, Xuân Hinh vẫn cho thấy một nguồn năng lượng dồi dào và tình yêu mãnh liệt với nghệ thuật, đặc biệt là văn hóa dân tộc. Cơ duyên đến với dự án điện ảnh "Mùi phở" ở tuổi xế chiều chính là minh chứng rõ nét nhất. Ban đầu, ông từ chối vì e ngại sức khỏe không cho phép quay phim dài ngày. Tuy nhiên, khi đọc kịch bản và nghe đạo diễn Minh Beta chia sẻ về nội dung phim – một câu chuyện đậm chất quốc hồn quốc túy với phở, hát văn, hát xẩm và những nét đẹp văn hóa dân gian – Xuân Hinh đã thay đổi quyết định. Ông coi đây như một "cái duyên" và "nhiệm vụ" của mình, một cách để "uống nước nhớ nguồn" và "trả nợ tiền nhân". Quyết định này không chỉ thể hiện sự cống hiến không ngừng nghỉ mà còn cho thấy mong muốn dùng điện ảnh để lưu giữ và lan tỏa giá trị văn hóa của cha ông đến thế hệ trẻ, bất chấp những vất vả của tuổi tác. Đây là một hành động đầy ý nghĩa, khẳng định vị thế của một biểu tượng văn hóa.

Gia đình và di sản: Cái duyên truyền đời hay mỗi người một lối
Không chỉ dừng lại ở sự nghiệp, Xuân Hinh còn lồng ghép triết lý sống và tình yêu văn hóa vào quan niệm về gia đình và di sản. Đối với ông, bộ phim "Mùi phở" không chỉ là câu chuyện về ẩm thực mà còn là sự gắn kết giữa các thế hệ, một lời tri ân sâu sắc đến gia đình và dòng họ. Ông mong muốn qua tác phẩm này, các con các cháu dù có đi xa vẫn sẽ luôn nhớ về cội nguồn. Trong bối cảnh xã hội hiện đại, khi khoảng cách thế hệ ngày càng rõ rệt, Xuân Hinh lại có một cái nhìn rất cởi mở. Ông tôn trọng sự khác biệt, chấp nhận "mỗi người một thói quen, một lựa chọn", miễn là có sự tôn trọng lẫn nhau. Điều này cho thấy ông không áp đặt con cái phải theo nghiệp hay lối sống của mình, mà khuyến khích họ tìm lấy con đường riêng, đồng thời vẫn giữ gìn những giá trị văn hóa cốt lõi. Đây chính là di sản quý báu mà Xuân Hinh muốn truyền lại: không phải là danh vọng hay tiền bạc, mà là tình yêu thương, sự gắn kết và lòng tự hào về bản sắc dân tộc.



