Vũ Văn Dung – Trần Phương: Cả Cuộc Đời Là Một Bài Học Về Cống Hiến Không Ngừng

October 21, 2025
2 min read

Khám phá hành trình phi thường của Giáo sư Trần Phương: từ chiến sĩ cách mạng, nhà lãnh đạo cấp cao đến người sáng lập đại học ở tuổi 70, một đời cống hiến không ngừng nghỉ cho đất nước.

Những Bước Chân Đầu Tiên Trên Con Đường Cách Mạng

Sinh ra trong bối cảnh đất nước đang sục sôi tìm đường giải phóng, đồng chí Trần Phương, tên khai sinh Vũ Văn Dung, chào đời ngày 01 tháng 11 năm 1927 tại Hưng Yên. Ngay từ thuở thiếu thời, khi mới 16 tuổi vào tháng 9 năm 1943, ông đã hăng hái dấn thân vào con đường cách mạng, tham gia vận động học sinh trường Bưởi, gieo mầm ý chí độc lập trong lòng những thanh niên trí thức. Chỉ hơn một năm sau, vào tháng 1 năm 1945, ông trở thành đội viên tuyên truyền xung phong tại Hà Nội, trực tiếp góp sức vào công cuộc chuẩn bị cho Cách mạng Tháng Tám lịch sử. Với tinh thần nhiệt huyết và khả năng lãnh đạo bẩm sinh, chỉ trong vòng hai năm, ông được kết nạp Đảng vào tháng 9 năm 1945 và nhanh chóng đảm nhiệm các trọng trách quan trọng ở địa phương. Từ cán bộ Việt Minh, Bí thư Huyện ủy đến Tỉnh ủy viên, Phó Bí thư Tỉnh ủy Hưng Yên, những bước chân đầu tiên trên con đường cách mạng của ông đã đặt nền móng vững chắc cho một sự nghiệp phụng sự đất nước lâu dài và hiển hách.

Dấu Ấn Vàng Son Trong Kiến Thiết Đất Nước

Từ những ngày đầu gian khó của cách mạng, đồng chí Trần Phương đã không ngừng cống hiến, để lại dấu ấn sâu đậm trên nhiều lĩnh vực quan trọng của đất nước. Ông là một trong những cán bộ chủ chốt, góp phần kiến thiết và định hình chính sách kinh tế Việt Nam trong giai đoạn phát triển đầy thử thách. Với vai trò Uỷ viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá IV và Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá V, ông đã tham gia hoạch định những quyết sách chiến lược, đưa đất nước vượt qua khó khăn sau chiến tranh. Đặc biệt, trên cương vị Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kế hoạch Nhà nước, Bộ trưởng Bộ Nội thương (nay là Bộ Công Thương) và đỉnh cao là Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (nay là Phó Thủ tướng Chính phủ), ông đã trực tiếp chỉ đạo, điều hành nhiều hoạt động kinh tế, thương mại, góp phần ổn định đời sống nhân dân và phát triển kinh tế quốc gia. Những đóng góp của ông trong giai đoạn này không chỉ thể hiện tầm nhìn xa trông rộng mà còn là sự kiên định, bản lĩnh của một nhà lãnh đạo tài năng.

Giáo sư Trần Phương ngồi trong văn phòng, thể hiện vai trò của ông trong sự nghiệp giáo dục ở tuổi xế chiều.

Từ Chính Trường Đến Giảng Đường: Khát Vọng Ươm Mầm Tri Thức

Khi nhiều người chọn an hưởng tuổi già sau bao năm cống hiến trên chính trường, đồng chí Trần Phương lại quyết định dấn thân vào một hành trình “khởi nghiệp” đầy ý nghĩa: sự nghiệp giáo dục. Sau khi về hưu, với khát vọng mãnh liệt muốn truyền lửa tri thức và kinh nghiệm cho thế hệ trẻ, năm 1996, ở tuổi 69, Giáo sư Trần Phương đã thành lập Trường Đại học Dân lập Quản lý và Kinh doanh Hà Nội (nay là Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội). Đây không chỉ là một quyết định táo bạo mà còn là minh chứng cho tinh thần phụng sự không ngừng nghỉ của ông. Dù đã ở tuổi xế chiều, ông vẫn miệt mài đảm nhiệm vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị, Hiệu trưởng của trường, trực tiếp định hướng và phát triển một cơ sở đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho đất nước. Đến năm 2021, khi đã 94 tuổi, ông vẫn nhận huy hiệu 75 năm tuổi Đảng trong vai trò tích cực tại trường, một hình ảnh đẹp về sự cống hiến trọn đời.

Tấm Gương Về Tinh Thần Cống Hiến Không Mệt Mỏi

Cuộc đời của Giáo sư Trần Phương là một bản anh hùng ca về tinh thần cống hiến không mệt mỏi, một tấm gương sáng ngời vượt thời gian. Từ những ngày đầu tham gia cách mạng khi còn là một thanh niên trẻ tuổi, đến khi trở thành một chính khách cấp cao kiến thiết đất nước, và cuối cùng là người tiên phong trong lĩnh vực giáo dục ở tuổi xế chiều, ông đã sống trọn vẹn với lý tưởng phụng sự. Huân chương Hồ Chí Minh và Huy hiệu 80 năm tuổi Đảng là những phần thưởng cao quý ghi nhận những công lao to lớn và thành tích xuất sắc của ông đối với Đảng, Nhà nước và nhân dân. Sự ra đi của ông vào hồi 6 giờ 2 phút ngày 18/10 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, sau một thời gian lâm bệnh, đã để lại niềm tiếc thương vô hạn. Tuy nhiên, di sản mà ông để lại, đặc biệt là tinh thần không ngừng học hỏi, đổi mới và cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho các thế hệ mai sau, khẳng định một cuộc đời rực rỡ, cả cuộc đời là một bài học về cống hiến không ngừng.

Related Articles

Next Article

Continue scrolling to read